Về Chúng Tôi

Thứ Ba, 28 tháng 4, 2015

Chương 3 – Thiên Hạ Đệ Thất

10:37

  Chương 3 – Thiên Hạ Đệ Thất
    Người dịch: fishscreen
    Nguồn: tangthuvien.com



    Có lẽ, thiên hạ đệ nhất cũng không đáng sợ như vậy.

 
    Bởi vì người người đều muốn tranh giành thiên hạ đệ nhất. Đúng vậy, “thiên hạ đệ nhất” phần lớn là hữu danh vô thực, nếu không thì cũng không lâu dài. Huống hồ, tự cho mình là “thiên hạ đệ nhất”, chưa chắc người khác cũng coi ngươi là “đệ nhất”. Người tự cho là “thiên hạ đệ nhất”, cũng chỉ có thể là một con khỉ vương nho nhỏ trong “thiên hạ” mà thôi.
    Hơn nữa, người tự nhận mình là “thiên hạ đệ nhất” thì đã không có đường lui, rất khó tiến bộ.
    Do vậy, khi nghe người nào đó cảm khái như “vô địch là tịch mịch nhất, thiên hạ ai có thể địch”, hắn không phải đang khoác lác thì cũng là đang nói láo, thậm chí là một kẻ điên đang nằm mộng giữa ban ngày mà thôi.
    Nhưng Thiên Hạ Đệ Thất lại rất đáng sợ.
    Hắn từng tính toán cẩn thận tỉ mỉ, trong chúng sinh đông đảo, quần hùng đông đúc, hắn đứng hàng thứ bảy.
    Đừng nói là xếp thứ bảy, cho dù có thể xếp thứ bảy trăm bảy mươi hai trong quần hào thiên hạ, cũng đã là cao thủ rất đáng sợ rồi.
    Hắn chỉ xếp thứ bảy, phía trước còn có sáu người. Hắn không hề khiêm tốn, nhưng cũng không kiêu căng quá mức.
    Hắn vẫn tự mình biết mình, cũng rất tự tin, tự phụ, tự trọng.
    Loại địch thủ này chắc chắn là rất đáng sợ.
    Càng đáng sợ là mọi người đều không biết tên họ của hắn rốt cuộc là gì. Tuy có người biết hắn từng kế thừa Nguyên Thập Tam Hạn, nhưng võ công tuyệt chiêu và binh khí thật sự, trên đời gần như không ai biết rõ nội tình.
    Người giao thủ với hắn đều đã chết, người không chết cũng vẫn không biết.
    Ít nhất có hai người từng giao thủ với hắn mà vẫn còn sống.
    Một người là Phương Hận Thiếu.
    Thế nhưng lần đó Phương Hận Thiếu chỉ lo cố sức giữ mạng, cũng may mắn được Thiên Y Hữu Phùng liều mình cứu giúp, mới có thể may mắn trốn thoát.
    Phương Hận Thiếu nhìn thấy Thiên Hạ Đệ Thất liền muốn nôn, muốn ói, cảm thấy sợ hãi.
    Một người khác là Vương Tiểu Thạch.
    Ngay cả nhân vật bất kham, cam đảm, phi thường, không lo nghĩ như Vương Tiểu Thạch, vừa nghe đến tên Thiên Hạ Đệ Thất cũng phải nhíu mày, đầu lớn hơn gấp bảy.
    Thế nhưng, vào lúc này cảnh này, đêm này nơi này, Tôn Vưu Liệt ở trên nóc nhà lại gặp phải Thiên Hạ Đệ Thất.
    Tôn Vưu Liệt chỉ cảm thấy da đầu muốn nổ.
    Nhưng đấu chí của hắn cũng nổ tung.
    Trước khi hoàn toàn mở rộng bọc vải, Thiên Hạ Đệ Thất lại lạnh lùng, u ám, thâm trầm hỏi một câu:
    - Người của Đại Khẩu Tôn gia các ngươi luôn giỏi về nuốt chửng ám khí đúng không? Dạ dày của các ngươi hóa ra là làm bằng thép tinh, chế từ nam châm sao?
    Tôn Vưu Liệt quát lên:
    - Bớt nhiều lời đi! Có gan thì phóng ngựa qua đây, lão tử sẽ ăn ngươi!
    Thiên Hạ Đệ Thất chậm rãi, từ từ, vững vàng nói:
    - Ta không có ngựa, ta chỉ có cái này, ngươi ăn đi!
    Dứt lời, bọc vải mở ra.
    Tối nay có trăng không sao.
    Trăng đang ở sau lưng Thiên Hạ Đệ Thất.
    Đột nhiên, trăng không thấy nữa, lại xuất hiện mặt trời.
    Mặt trời đang nở rộ trong tay Thiên Hạ Đệ Thất.
    Không chỉ một mà là ngàn mặt trời.
    Ngàn mặt trời trong tay Thiên Hạ Đệ Thất cùng nhau nổ tung.
    Tôn Vưu Liệt đứng trên nóc nhà, lưng quay về đầu đường.
    Dưới lòng đường có ít nhất vài trăm thị vệ, cao thủ, nha dịch, ngự lâm quân mai phục muốn bắt giữ hoặc giết chết hắn.
    Bọn họ chợt nhìn thấy mặt trời, ngay trong buổi tối.
    Mọi người lóa mắt vì nó, thậm chí nhất thời nhìn không thấy gì khác.
    Nơi ánh sáng cực mạnh chuyển thành tối tăm, một mảng lờ mờ, thậm chí ánh mắt cũng bị nó che lấp.
    Sau bọn họ nhìn thấy Tôn Vưu Liệt cao lớn không ai sánh bằng, cường tráng như sư tử, ở trên nhà ngói lắc lư một cái, lại lắc lư, lắc lư lần thứ ba, sau đó lui lại một bước, hai bước, ba bước…
    Cuối cùng sẩy chân, rơi thẳng xuống lòng đường phát ra một tiếng “bình”.
    Nơi thân thể cao lớn rơi xuống, nền đá xanh trên đường cũng lõm xuống.
    Thân thể Tôn Vưu Liệt giống như một con rối bị tháo rời, hoàn toàn tan vỡ, rời rạc khắp nơi.
    Trên người hắn không một chỗ nào còn hoàn chỉnh, ngoại trừ cặp mắt.
    Hắn trừng mắt mà tắt hơi.
    Trước khi rơi xuống hắn đã đứt hơi rồi.
    Sau đó người khám nghiệm và bổ khoái đi xem xét thương thế của hắn, tổng cộng có một trăm ba mươi mốt vết thương.
    Có rất nhiều vết kiếm, có rất nhiều vết đao, có rất nhiều vết châm, có rất nhiều vết gai, thậm chí còn có vết nổ…
    Chỉ có một vết thương rõ ràng nhất, đó là cổ họng.
    Một cái lỗ máu lớn.
    Đó là binh khí (hay ám khí) gì, lại trong khoảnh khắc khiến một hảo hán tuyệt đỉnh như sư tử trúng phải một trăm ba mươi mốt đòn công kích, lập tức lấy đi tính mạng của hắn, không có cả cơ hội đánh trả?
    Khám nghiệm kinh hãi, bổ khoái kinh nghi, nhưng không ai dám tra hỏi.
    Bọn họ không phải là “thiên hạ đệ nhất”, ai dám tra hỏi chuyện của “thiên hạ đệ thất”?
    Huống hồ, bọn họ cũng không phải Tứ Đại Danh Bổ.

Nếu như là bốn người Vô Tình, Thiết Thủ, Truy Mệnh, Lãnh Huyết, bọn họ sẽ dám truy xét đến cùng.
    Nhưng trong cạm bẫy đã sớm tính toán này, người thiết kế tuyệt đối sẽ không để cho Tứ Đại Danh Bổ nhúng tay vào.
    Bọn họ sẽ không tự chuốc khổ.
    Lương Tiện Nhi quyết không phải là người tự chuốc khổ.
    Hắn là người nhạy bén nhất, vừa bắt đầu hắn đã phát hiện tình hình “không phù hợp”.
    Bọn họ vốn là người mai phục, nhưng kết quả lại trúng mai phục.
    Hắn vừa phát hiện không phù hợp liền rời đi.
    Đi cũng chính là trốn.
    Mặc dù chuyến này hắn tới đây, là vì muốn rửa sạch sỉ nhục của Thái Bình môn “luyện giỏi khinh công chỉ để chạy trốn”, nhưng cho dù hắn thấy chết mà không cứu, cũng không thể thấy chết mà không trốn.
    Khi nhìn thấy Hà Thái Tuyệt bỏ mạng, hắn trốn càng nhanh hơn.
    Hắn không phải thấy chết không cứu, mà là không cứu được, cho nên hắn chỉ có thể trốn.

    Khi hắn phát hiện Dư Canh Mãnh cũng trúng mai phục, lại càng khẳng định mình làm đúng.
    Chay trốn là đúng rồi, dù thế nào trước tiên phải giữ được tính mạng rồi hãy nói.
    Hắn vốn cho rằng mình đủ dũng, đủ mãnh, đủ nhanh, đủ nhẹn, vì vậy mới đến tham gia lần hành thích này. Nhưng chuyện xảy ra trước mắt lại khiến hắn tâm thần kinh hãi, ý niệm đầu tiên chính là trốn.
    Trốn trốn trốn trốn trốn.
    Chạy trốn thục mạng.
    Dù sao hắn cũng là hảo thủ của Thái Bình môn Lương gia, dùng khinh công xưng bá giang hồ, chỉ cần bắt đầu trốn, không ai áp sát được hắn, không ai chặn đứng được hắn, không ai ngăn cản được hắn.
    Hắn gấp như sao bay, nhanh như chớp giật.
    Hắn lướt nhanh lên, đáp xuống mấy trượng, co chân liền chạy, liều mạng chạy trốn.
    Ba thanh trảm mã đao đột nhiên từ trong bóng tối vươn ra, muốn chém ngang hắn thành hai khúc.
    Không, là bốn khúc.
    Nhưng chém không trúng hắn.
    Hắn đã vọt lên nóc nhà.
    Hắn giống như tên rời khỏi nỏ, chạy như bay phía trên đám nhà ngói.
    Bốn phía kẻ địch nhoáng lên, ào ào rút ra đao, kiếm, thương, côn.
    Nhưng cản hắn không được, đâm hắn không trúng.
    Khi kẻ địch nhìn thấy hắn tới, hắn đã đi mất rồi. Hắn đã vượt qua, trong khi kẻ địch còn chưa kịp ra tay.
    Ám khí bắn đến, mũi tên đuổi theo cũng vô dụng. Bởi vì mũi tên và ám khí đều không nhanh bằng hắn.
    Huống hồ, cho dù nỏ có mạnh, tay có sức, kình đạo của mũi tên và ám khí phát ra đều sẽ có lúc yếu bớt biến mất.
    Lương Tiện Nhi càng chạy càng nhanh.
    Đừng nói là Thái Bình môn chỉ biết chạy, nếu ai nhìn thấy khí thế của hắn chạy trong trăm ngàn quân địch như vào chỗ không người, sẽ biết một ngày nào đó hắn cũng có thể dựa vào điều này lấy thủ cấp kẻ địch trong thiên quân vạn mã, cũng không phải là chuyện lạ.
    Tuy hắn lâm trận chạy trốn, nhưng trong lòng cũng có tính toán. Chỉ cần thoát được, sẽ có một ngày hắn trở lại thay các huynh đệ báo thù.
    Khi hắn liếc thấy cảnh tượng thê thảm của Tôn Vưu Liệt chết trận trên một nóc nhà khác, hắn càng chạy như điên, trốn như cuồng.
    Hắn nhảy cao cúi thấp trên đám nhà ngói, đã sắp lướt ra khỏi vòng vây cạm bẫy này.
    Ngay cả đám cao thủ bao vây bên dưới, thấy hắn có thể một hơi chạy nhanh như vậy, liên tục vượt qua bảy tám cửa ải, chín mười kiếp nạn, trong lòng đều không nhịn được khen hay một tiếng.
    Ngay lúc này, dưới trăng sáng, lại có một người xuất hiện.
    Một bóng người rất nhỏ bé thanh tú, lại có phần yểu điệu.
    Hết sức nhẹ nhàng, nhanh nhẹn dũng mãnh.
    Hắn đột nhiên nhảy ra, cả người bắn lên giữa không trung.
    Lưng hắn là một vầng trăng lớn.
    Hắn tạo thành hình chữ “đại” (大), nghênh đón Lương Tiện Nhi đang chạy nhanh đến.
    Động tác của hắn rất ưu mỹ, cũng rất ưu nhã, nhưng trong ưu mỹ ưu nhã lại có cảm giác hoang dã và dũng mãnh.
    Đây vốn là hai chuyện không thể đứng chung với nhau, nhưng tay chân người này mở ra thành hình chữ “đại”, lại triển hiện một đồ án kỳ dị, làm cho người ta sinh ra loại cảm giác kỳ lạ này.
    Hắn vừa xuất hiện liền nhanh chóng “bắn” về phía Lương Tiện Nhi, xông về phía Lương Tiện Nhi, cũng nghênh đón đối phương.
    Chuyện này xảy ra rất nhanh.
    Lương Tiện Nhi đang lướt nhanh đến, hắn đã không kịp lùi, không thể thay đổi phương hướng, cũng không cách nào đột ngột dừng lại.
    Hắn chỉ đành kiên quyết xông vào.
    Hắn đã chuẩn bị liều mạng, dù thế nào cũng phải liều mạng rồi hãy nói.
    Tuyệt kỹ của Thái Bình môn là khinh công, nhưng tuyệt chiêu của Lương gia không chỉ là chạy trốn.
    Hắn còn có thể liều, có thể giết.
    Lương Tiện Nhi gầm lên một tiếng, lao về phía người tới.
    Trên nóc nhà, dưới vầng trăng.
    Người dưới lòng đường chỉ nhìn thấy hai bóng người tốc độ cực nhanh.
    Một người như tên bay, xông về phía đối phương.
    Một người khác mở tay dang chân, như hải âu nghênh đón Lương Tiện Nhi.
    Một tiếng rít vang lên, người ở xa trên đường màng nhĩ cũng bị tiếng rít này đâm rách.
    Bóng người tinh xảo kia đã phát ra kiếm của hắn.
    Chỉ một kiếm.
    Hắn lại không dùng tay phát ra kiếm của hắn, mà là dùng chân.
    Sau đó, một chiếc đầu người bay lên cao…
    Thân thể Lương Tiện Nhi tiếp tục xông về phía trước.
    Khinh công của hắn rất nhanh, thế tới rất mạnh, do đó khi hắn mất đi chiếc đầu, thế tới vẫn không ngừng, tiếp tục xông tới mười thước, một trượng, hai trượng, ba trượng… cho đến khi xông tới ven rìa nóc nhà, đạp vào khoảng không, lúc này mới rơi xuống.
    Không có tiếng kêu thảm, bởi vì hắn đã mất đi chiếc đầu, không còn đầu nữa.
    Chỉ một kiếm đã lấy mạng của Lương Tiện Nhi.
    Mới một kiếm, hơn nữa một kiếm này còn là dùng chân phát chiêu.
    Chân của hắn chính là kiếm.
    Người này một chiêu (kiếm) thành công giết chết Lương Tiện Nhi, sau đó bồng bềnh hạ xuống trên nóc nhà.
    Một lọn tóc che lấp khuôn mặt của hắn.
    Hắn lắc lắc mái tóc.
    Dưới ánh trăng, ánh mắt của hắn rất sáng, cũng rất hoang dã.
    Nhưng hắn lại ôm ngực, giống như rất đau đớn.
    Trong kinh thành, mọi người đều từng nghe nói đến một người như vậy.
    Đó là bảy kiếm thủ kiếm pháp cao tuyệt, võ công khó lường, không rõ lai lịch, gọi là Thất Tuyệt Thần Kiếm, bọn họ có một lãnh tụ gọi là La Thụy Giác.
    Mọi người đều từng nghe nói đến người này, hôm nay mới thật sự nhìn thấy người này dưới ánh trăng.
    Cùng với kiếm như yêu quái, thân thủ như yêu quái, ánh mắt như yêu quái của hắn.

Chủ Nhật, 14 tháng 12, 2014

Quần Long Chi Thủ Chương 2 : Người Nuốt Ám Khí

00:21


Mặc dù cả gan hành thích hoàng đế là vì nguyên nhân lớn lao thay trời hành đạo, vì dân trừ hại, nhưng phía sau mỗi nguyên nhân lớn luôn có một chút tư tâm nhỏ thúc đẩy, xúi giục, mà những “nỗi khổ tâm nhỏ” này sinh sôi kết hợp, mới tạo thành lý do lớn quang minh chính đại dễ bề nói với bên ngoài.

Bất kể vì nguyên nhân lớn hay là tư tâm nhỏ, bốn người Tôn, Dư, Hà, Lương đã làm việc nghĩa thì không được chùn bước, không thể chối từ, kiên quyết thực thi hành động ám sát của bọn họ.

Lúc bắt đầu hành động ám sát này rất thành công, không có gì bất ngờ.

Từng người bọn họ chạy tới hẻm Tiểu Điềm Thủy, từng người đến vị trí mai phục bí mật nhất, không ai bị phát hiện.

Tất cả diễn ra như thường, hoàng đế quả nhiên vi hành bằng xe kéo, xuất hiện tại đầu hẻm, chỉ có mười mấy người hầu bên cạnh, còn có ba bốn tên sủng thần đi theo.

Nếu tất cả đều nằm trong lòng bàn tay, bọn họ muốn lập tức động thủ lấy đi chiếc đầu người này.

Chiếc đầu của một người đứng trên mọi người.

Vì vậy Tôn Vưu Liệt phát ra ám hiệu:

- Xa hô!

“Xa hô” là ám ngữ trên giang hồ, ý nghĩa là “rút lui”.

Nhưng hôm nay lại tương phản, ý nghĩa của nó là “ra tay”.

Đối tượng mà bọn họ muốn giết là thiên tử, đó chính là tạo phản, đã là tạo phản thì ngay cả ám hiệu bọn họ cũng “làm ngược lại”.

Nhưng bắt đầu từ khoảnh khắc này, cục diện lại hoàn toàn nghịch chuyển.

Hành động ám sát lần này gặp phải thử thách vô cùng tàn khốc, hơn nữa còn hoàn toàn thảm bại.

Hà Thái Tuyệt ra tay tuyệt nhất, cũng là nhanh nhất.

Hắn là người đầu tiên lướt xuống.

Người đầu tiên một cước đá lật xe.

Người đầu tiên một tay vén rèm lên, trông thấy trong xe có một nam tử mặc áo bào đen tiên phong đạo cốt đang ngồi thẳng người.

Nam tử kia đội mũ cao mặc y phục cổ xưa, không hề kinh hoảng, lại hỏi:

- Ngươi muốn làm gì?

Hà Thái Tuyệt quát lên:

- Ta muốn giết ngươi!

Nam tử kia cười hỏi:

- Tại sao ngươi muốn giết ta?

Hà Thái Tuyệt nổi giận quát:

- Bởi vì ngươi không xứng làm hoàng đế!

Nam tử giống như thần tiên kia thở dài một tiếng, nói:

- Đáng tiếc ta không phải là hoàng đế.

Dứt lời liền ra tay.

Một luồng ánh sáng đen đánh vào đầu Hà Thái Tuyệt.

Một tiếng “bùng” vang lên, chỉ thấy một chùm ánh máu từ trên đầu Hà Thái Tuyệt nổ ra.

Thân thể Hà Thái Tuyệt giật giật mấy cái, tay còn múa may, chân đá lung tung, cuối cùng kiệt sức ngã nhào vào trong xe.

Nam tử mũ cao áo dài kia đã sớm từ trong xe “bơi” ra. Mười mấy tên thị vệ bên cạnh xe đều không ra tay, không dám giúp đỡ, cũng không dám nhìn qua bên này.

Bởi vì bọn họ biết, lúc “Hắc Quang Thượng Nhân” Chiêm Biệt Dã thi triển pháp thuật thu yêu, không cần bọn họ giúp đỡ, thậm chí cũng không thích bất cứ người nào ở bên cạnh quan sát.

Mọi hành động của hắn đều là “thiên cơ”, thiên cơ thì không thể tiết lộ.

Hắn là hồng nhân bên cạnh thiên tử, không ai dám chọc giận hắn dù chỉ một chút.

Trong lần hành động ám sát này, Hà Thái Tuyệt là người đầu tiên bỏ mình, nhưng không phải là người duy nhất hi sinh.

Dư Canh Mãnh là người thứ hai.

Thân hình hắn nhỏ gầy, nhưng võ công chiêu thức lại rất mãnh liệt.

Có lẽ bởi vì thân hình hắn rất nhỏ gầy, cho nên chiêu thức sử dụng lại càng mãnh liệt.

Thông thường mà nói, những kẻ dáng dấp cao lớn hơn hắn gấp đôi, võ công giỏi hơn hắn gấp mười, khi giao thủ phần lớn cũng bị chiêu thức tàn nhẫn mãnh liệt của hắn chấn nhiếp, dẫn đến chiến bại.

Nhiệm vụ chủ yếu của hắn là lược trận giúp Hà Thái Tuyệt. Không có hắn lược trận, Hà Thái Tuyệt căn bản không đến gần được xe kéo.

Dư Canh Mãnh vừa xuống liền đánh ngã hai người, vừa lên lại giết chết ba người.

Nhưng ám khí lại đến.

Ám khí đầy trời đầy đất, từ bốn phương tám hướng bắn tới.

Hiển nhiên, trong trong ngoài ngoài con hẻm phồn hoa người đi tấp nập này, không biết đã sớm bố trí bao nhiêu cao thủ đang phục kích bọn họ.

Dư Canh Mãnh biết tình hình không ổn, nhưng hắn không sợ, ngược lại còn kích thích đấu chí của hắn.

Hắn ra tay càng mãnh, càng liệt.

Càng không để đường lui, càng không chừa dư lực.

Hắn không lùi mà tiến tới.

Ám khí như ruồi bu thi thể, như bóng dính lên người.

Hắn lui vào trong đám người.

Người đi lại trong hẻm chợt gặp biến cố, kêu gào hò hét, tránh đi không kịp, lũ lượt kêu thảm, bị chết rất nhiều.

Dư Canh Mãnh xông về hướng ám khí phóng ra dày đặc nhất.

Nhưng hắn vừa đặt chân xuống, chợt thấy một thiếu niên yếu ớt mặt như quan ngọc, đang dìu đỡ một ông già sợ đến mức mềm nhũn sụp xuống đất, sắp bị ba mũi tên và hai mũi tiêu thép bắn chết ngay tại chỗ.

Dư Canh Mãnh hét lớn một tiếng.

Không thấy thì thôi, nhưng đã thấy rồi thì không thể thấy chết mà không cứu.

Binh khí của hắn là “Truy Mệnh Ly Hồn đao”.

Đao có hai thanh, một Truy Mệnh, một Ly Hồn.

Hắn dùng một đao đánh rơi mũi tên, một đao gạt văng tiêu thép.

Song đao trên tay vừa mở ra lập tức hợp lại, đỡ một già một trẻ đẩy vào trong hẻm nhỏ.

Chỉ có như vậy, mới sẽ không lỡ tay làm bị thương hai người vô tội này.

Thế nhưng lúc này hắn lại có một cảm giác rất kỳ dị, giống như chính mình mới là người vô tội đó.

Hắn quả thật vô tội.

Nhất là khi lưng và bụng của hắn đồng thời cảm thấy đau đớn, hắn liền cảm giác được một cách rất rõ ràng kịch liệt.

Lưng của hắn đã trúng một đao, bụng cũng trúng một đao.

Đến từ hai người kia, một già một trẻ.

Người già đang cười, nói:

- Ta là Nhậm Lao.

Người trẻ cũng cười, nói:

- Ta là Nhậm Oán.

Đao của hai người rất ngắn, lại cắm vào lưng và bụng của Dư Canh Mãnh, mũi đao gặp nhau trong lục phủ ngũ tạng, còn phát ra mấy tiếng leng keng trong cơ thể.

Không biết trong thân thể máu thịt lẫn lộn của hắn cũng có đốm lửa giao nhau, ánh sáng bắn ra hay không?

Không biết Dư Canh Mãnh trước khi chết, nghe được trong cơ thể mình vang lên tiếng binh khí sắt thép chạm nhau sẽ có cảm tưởng gì?

Tôn Vưu Liệt không dám nghĩ gì cả, hắn chỉ dám liều.

Hắn mới từ nóc nhà đứng lên, còn chưa lao xuống, đã có ba thanh đao, bốn cây thương đâm về phía hắn.

Hắn lập tức đánh gãy hai cây thương, đá xuống ba kẻ địch.

Sau đó, không biết từ đâu mà đến nhưng bốn phương tám hướng đều là ám khí, khiến cho hắn vừa kinh vừa giận, nhưng vẫn lâm nguy không loạn.

Nơi này gần như khắp nơi đều có kẻ địch mai phục.

Ám khí bay tới, cho dù là đệ tử của Thục Trung Đường môn ở đây e rằng cũng chỉ có thể cảm thán.

Đủ kiểu đủ loại ám khí đều có.

Đủ cách đủ thức thủ pháp đều tới.

Có cái trước tiên bay lên trời, sau đó mới rơi xuống dưới, có cái trước tiên xuyên qua mái ngói, lại từ nơi hắn đặt chân bắn lên, có cái sắc, có cái cùn, có cái không quy tắc, có cái chỉ là một hạt lớn bằng móng tay, lại có một trăm lẻ ba mũi gai nhỏ, nặng đủ ba cân bảy lượng.

Ám khí khác nhau, thủ pháp cũng khác nhau, nhưng mục đích chắc chắn chỉ có một.

Lấy mạng của hắn!

Nhưng mạng của hắn cũng không dễ lấy.

Hắn không cần mạng, cũng không sợ ám khí.

Hắn phát hiện Hà Thái Tuyệt chết đi, lập tức đỏ mắt; lại thấy Dư Canh Mãnh bỏ mạng, cũng đã quên mình.

Hắn mở miệng ra, chiếc miệng to như chậu máu.

Miệng của hắn thật sự lớn như một cái chậu rửa mặt vậy.

Hắn vừa há miệng, miệng lại nứt đến tận dưới tai, phát ra một lực hút kỳ dị. Trong phút chốc, tất cả ám khí bất kể sắc hay nhọn, nặng hay nhẹ, lớn hay nhỏ, ba cạnh hay bốn cạnh, dẹp hay tròn, hay là nổ tung, toàn bộ đều bị hút vào trong miệng hắn.

Hắn còn lớn miệng, lớn tiếng, lớn sức nhai vào.

Hắn lại là một người nuốt ám khí.

Trên thực tế, Sơn Đông Đại Khẩu Thực Sắc Tôn thị thế gia vẫn luôn được Thục Trung Đường môn xem như một trong ba thế lực đối địch, giống như Hắc Diện Thái gia chuyên chế tạo binh khí, Giang Nam Phích Lịch đường Lôi môn chuyên môn chế tạo thuốc nổ. Thủ pháp đặc biệt dùng miệng tiếp ám khí của Đại Khẩu Tôn gia đã trở thành khắc tinh của ám khí Tứ Xuyên Đường gia bảo.

Tôn Vưu Liệt đột ngột nuốt vài ngụm ám khí, hễ là kẻ địch xông lên muốn bắt hắn đều bị hắn đánh xuống nóc nhà.

Từ khi hắn xuất hiện tới bây giờ, đã có mười hai tên địch thủ bị hắn đánh chết rơi xuống.

Phục binh ban đầu được bố trí tại phố lớn ngõ nhỏ, nhìn thấy Tôn Vưu Liệt khí thế như vậy, cũng không dám tùy tiện đến gần.

Ngay lúc này, trên nóc nhà, dưới trăng sáng, trên mái rồng bỗng xuất hiện một người vóc dáng cao gầy, mặc y phục màu xanh, trên lưng có một cái bọc vải đang đi tới.

Sắc mặt của người này rất đáng sợ, giống như một người chết.

Ánh mắt của người này càng đáng sợ, giống như một người chết đi rồi sống lại.

Nhưng người này lại khiến người ta cảm thấy có điểm buồn cười.

Buồn cười vốn không thể xuất hiện ở một người như hắn, nhưng hắn ngoại trừ khiến người ta nhìn không thoải mái, cũng sinh ra cảm giác buồn cười.

Lý do này vốn là vì khuôn mặt của hắn, bởi vì mũi của hắn lại thiếu đi một góc.

Lỗ mũi thiếu mất một góc, khiến cho tướng mạo vốn âm trầm lạnh lẽo, làm người ta không rét mà run của hắn lại sinh ra một cảm giác khôi hài rất không hài hòa, vì vậy có điểm buồn cười.

Tôn Vưu Liệt lại không cười nổi.

Người này đã ngừng lại, đang tháo bọc vải trên lưng hắn xuống.

Từ từ, cẩn thận, tỉ mỉ, hắn đang cởi nút thắt, tháo bọc vải của hắn ra.

Tôn Vưu Liệt chú ý tới tay trái của hắn chỉ có ba ngón, ngón út và ngón áp út đã đứt.

Nhìn thấy ngón tay đứt, ánh mắt Tôn Vưu Liệt liền biến thành màu xanh lá, râu quai nón cũng đỏ lên.

Hắn khàn giọng nói:

- Ngươi là… Thất?

Người áo xám vóc dáng cao gầy kia gật đầu, dần dần mở bọc vải ra hoàn toàn:

- Ta là Thiên Hạ Đệ Thất.

Thiên Hạ Đệ Thất.

Hắn là một trong số cao thủ thần bí khó lường nhất trong võ lâm, cũng là một trong số sát thủ võ công cao nhất trong kinh thành, dưới tay quyền tướng Thái Kinh.

Người đứng thứ bảy trong thiên hạ.

Thứ Bảy, 6 tháng 12, 2014

Quần Long Chi Thủ - Chương 1 – Người mà lão tử ngươi muốn giết là thiên tử

09:12

Chương 1 – Người mà lão tử ngươi muốn giết là thiên tử


Sẩy tay.

Thất bại.

Bọn họ lập tức rút lui.

Hành động lần này của bốn người bọn họ có thể nói là “gan lớn bằng trời”.

Cũng vì kế hoạch này quả thật lớn gan điên cuồng, đủ khiến cả thiên hạ đều kinh hãi, cho nên bọn họ mới chịu ra tay, mới nguyện hành động.

Hành động lần này của bọn họ là ám sát một người.

Người này họ Triệu.

Họ Triệu cũng không có gì đặc biệt. Triệu là họ lớn, quan to đức cao vọng trọng trọng triều thì có đám người Triệu Chiêm, Triệu Quân Tích, tiếng tăm lừng lẫy trong võ lâm cũng có đám hảo thủ như “Long Huynh Hổ Đệ” Triệu Đại Tặc *, Triệu Đại Đạo, cùng với “Sát Nhân Vương” Triệu Nhất.

* Tên của hai người đều đọc là Triệu Đại Đạo, nhưng cách viết và nghĩa khác nhau. Do vậy sẽ đổi tên một người thành Triệu Đại Tặc để dễ phân biệt.

Những người này mặc dù có danh, nhưng giết bọn họ (hơn nữa bất kể có giết được hay không) còn chưa đủ để long trời lở đất.

Nhưng giết họ Triệu này quả thật có thể khiến thiên hạ đại loạn, thay trời đổi đất.

Bởi vì người họ Triệu mà bọn họ muốn giết tên có một chữ Cát. Người này không rành võ nghệ, thậm chí trói gà không chặt, nhưng người này tuyệt đối là người đứng đầu thiên hạ được công nhận.

Lý do rất đơn giản, bởi vì hắn là hoàng đế.

Hắn là một hoàng đế, nhưng chắc chắn không phải là một hoàng đế tốt.

Hắn sủng ái kẻ xấu, ngu ngốc hủ bại, khiến cho nịnh thần nắm quyền, tiểu nhân đắc chí, trung lương gặp nạn, họa nước hại dân, bóc lột tận cùng. Rất nhiều người căm hận muốn giết chết hắn, nhưng hắn vẫn như trước nghênh ngang không biết, để một đám tiểu nhân nịnh thần vây quanh, ngày ngày phong hoa tuyết nguyệt, tìm vui hưởng lạc.

Không biết có bao nhiêu người muốn giết chết hôn quân này để cứu vạn dân. truyện được lấy từ website tung hoanh

Bốn người Tôn Vưu Liệt, Lương Tiện Nhi, Hà Thái Tuyệt, Dư Canh Mãnh đã chờ rất lâu, đợi rất nhiều lần, cuối cùng đã chờ được thời cơ tuyệt hảo này.

Thiên tử phong lưu này có tam cung lục viện vẫn không đủ, còn muốn ngồi kiệu vi hành, đến Đông Kinh phồn thịnh để tìm kỹ nữ.

Đây không phải là ngẫu nhiên nổi hứng, mà là làm không biết chán, có thể thấy được hắn lười biếng chính sự, chìm đắm tửu sắc như thế nào.

Như vậy vừa khéo.

Hảo thủ bốn phái Thái Bình môn (Lương), Phi Phủ đội (Dư), Hạ Tam Lạm (Hà), Quái Vật phường (Tôn) đã chờ đợi ngày này.

Đêm nay, Triệu Cát lại ngồi xe kéo, từ cửa Tuyên Đức vòng qua đường Khúc Viện, đi vào hẻm Tiểu Điềm Thủy, tìm danh kỹ Bạch Mẫu Đơn.

Tin tức này tuyệt đối chính xác, đến từ một vị đệ tử ngoại hệ của “Sơn Đông Quái Vật phường” Đại Khẩu Tôn gia, không cần phải nghi ngờ.

Vì vậy, “Danh Môn Ngũ Tú” gồm bốn người Tôn Vưu Liệt, Dư Canh Mãnh, Lương Tiện Nhi, Hà Thái Tuyệt kết nghĩa kim lan, lập tức từ ba phương bốn hướng tụ tập tại kinh sư, sắp đặt, chuẩn bị, mai phục, muốn thực thi “hành động giết trời” này.

Bọn họ đều không dự định còn sống trở về, chỉ cầu có thể giết chết tên hôn quân này.

Tại kinh đô bọn họ chia nhau ra, phân biệt tá túc tại những thế lực võ lâm chính đạo trong kinh như Phát đảng Hoa phủ, Mộng đảng Ôn trạch và Tượng Tị tháp.

Trong đó có một tên cao thủ thế hệ mới của Kim Phong Tế Vũ lâu, cũng là đệ tử của Sơn Đông Đại Khẩu Tôn gia, tên là Tôn Thanh Nha, vốn có quan hệ sâu xa với Tôn Vưu Liệt trong số bốn thích khách. Hắn biết vị tam thúc này trước giờ tính tình nóng nảy, hiện nay lại thần thần bí bí, sắc mặt cảm khái, chỉ uống rượu sầu, trong mắt hiện lên vẻ hung dữ, chắc hẳn là có trọng trách trên người, vì vậy mới hỏi.

Tôn Vưu Liệt lại trả lời:
- Ta muốn làm một đại sự long trời lở đất.

Tôn Thanh Nha giễu cợt nói:
- Người người đều nói mình làm đại sự, long trời lở đất thì chưa chắc, không làm được đến mức vang động đất trời thì chẳng có ý nghĩa gì.

Tôn Vưu Liệt bực tức:
- Chuyện ta làm thật sự có thể đổi trời. Chúng ta muốn giết một người.

Trước giờ Tôn Thanh Nha vốn thân thiết với vị “tam thúc” này của hắn, cũng thích tranh luận với người khác, chỉ cười nói:
- Giết một người là có thể đổi trời? Vậy đúng là khó trách trời có gió mây bất trắc.

Tôn Vưu Liệt nổi giận, mặt khác hắn cũng tin mình biết rõ tính tình của Tôn Thanh Nha, do đó gầm lên một tiếng, nói ra câu này:
- Bà nội ngươi! Người mà lão tử ngươi muốn giết là đương kim thiên tử, ngươi nói trời long rồi đất còn không lở sao? Hà hà!

Lúc ấy trời có biến sắc hay không cũng không ai biết.

Tôn Thanh Nha nghe vậy, sắc mặt lúc ấy đột nhiên biến đổi.

Có điều, hắn đương nhiên không tiết lộ cơ mật ra ngoài.

Sơn Đông Đại Khẩu Tôn gia, người người đều có một chiếc miệng lớn, nhưng hầu hết chỉ háu ăn háo sắc, lại không lắm mồm nhiều chuyện.

Huống hồ, những lời này không thể truyền ra.

Hơn nữa, Tôn Thanh Nha cũng giống như những huynh đệ trong lâu của hắn, rất căm hận hoàng đế ngu ngốc hiếu chiến, tàn hại trung lương này.

Hắn nghe vậy liền kinh hãi, nhưng cũng có chờ mong.

Chờ mong tam thúc của hắn có thể thành công.

Hắn đã đáp ứng với tam thúc của hắn, chuyện chưa thành quyết không nói cho bất cứ người nào.

Tôn Thanh Nha cũng từng đề nghị thúc phụ của hắn, sao không mời các hảo hán của Kim phong tế vũ lâu, Tượng Tị tháp và Hai đảng Phát Mộng đến “đồng tâm hiệp lực”, nhưng Tôn Vưu Liệt đều từ chối.

Hắn muốn cùng với ba tên hảo hữu “một mình” hoàn thành nhiệm vụ này.


Hắn muốn tạo nên “danh tiếng tuyệt thế”, lập nên “công lao vạn thế” này.

Hắn cho rằng nhiều người ngược lại dễ làm hỏng việc. Phong Vũ lâu tuy là bang hội hiệp đạo, không cùng một giuộc với bè đảng nịnh thần, nhưng cũng khó đảm bảo không có gian tế.

Tôn Vưu Liệt cự tuyệt đề nghị của cháu trai hắn.

Thực ra, trong lòng hắn còn có mấy lời không nói ra, đó là hắn cũng không nắm chắc.

Không thành công thì thành nhân.

Hắn đã một lòng quyết tử, không muốn liên lụy đến bất cứ người nào.

Huống hồ, mấy lực lượng liên hợp Kim Phong Tế Vũ lâu, Tượng Tị tháp, là thế lực duy nhất trên giang hồ hiện nay có thể đối đầu với quyền tướng Thái Kinh họa nước hại dân, sưu cao thuế nặng. Hắn không muốn bởi vì một lần hành thích chưa biết kết quả, mà làm liên lụy tiêu vong lực lượng chính nghĩa này.

Tôn Thanh Nha lại rất giữ lời, không báo cáo với lâu chủ “bí mật động trời” này.

Nếu như hắn sớm nói ra, tình hình có lẽ sẽ khác.

Với sự cơ trí khôn khéo của tân nhiệm lâu chủ thay mặt của Phong Vũ lâu, một khi biết người cung cấp tin tức ám sát là “người kia”, nhất định sẽ dốc hết sức ngăn cản hành động ám sát chẳng khác nào chịu chết này.

Như vậy, trong thời gian ngắn cục diện giang hồ của kinh thành có lẽ sẽ không xảy ra biến hóa lớn như vậy.

Bọn họ được xưng là “Danh Môn Ngũ Tú”, còn có một “Tú”, chính là đệ tử Thái Tâm Không của Hắc Diện Thái gia, nơi nổi danh về chế tạo binh khí.

Hắn đương nhiên biết kế hoạch và hành động của bốn người Dư, Lương, Tôn, Hà.

Hắn cũng biết vì sao bốn vị nghĩa huynh này của hắn muốn làm chuyện như vậy, mạo hiểm như vậy. Nhưng trước khi bọn họ lên đường, cùng nhau uống rượu vui vẻ, khảng khái hùng hồn, hắn lại muốn bọn họ từng người nói ra nguyên nhân chính vì sao không sợ nguy hiểm đi giết thiên tử.

Chỉ có thể nói một nguyên nhân.

Còn như lý do mà không nói mọi người cũng biết, chẳng hạn Triệu Cát ngu ngốc hoang dâm, phung phí vô đạo, vậy thì không cần phải nói.

Muốn nói thì phải là câu nói trong lòng mình.

Dù sao đã không để ý đến sống chết, cũng không còn gì không thể nói ra.

Vì vậy Tôn Vưu Liệt trước tiên căm giận nói:
- Ta rất yêu Bạch Mẫu Đơn. Hắn là hoàng đế, có quyền thấy người nào thì đùa bỡn người đó, cao hứng thì ôm vào trong lòng, không cao hứng thì chặt làm thịt muối. Ta muốn hắn sống phải chịu khốn khổ, dưới kéo của ta đầu mình hai nơi. Ta trị không được, hắn cũng đừng mơ tưởng chiếm được Lý Sư Sư của ta.

Lý Sư Sư chính là Bạch Mẫu Đơn, một ca kỹ được yêu thích tại hẻm Tiểu Điềm Thủy, tề danh với bốn người Từ Bà Tích, Phong Nghi Nô, Tôn Tam Tứ, Trương Tiểu Xướng, cũng là một ca kỹ phong lưu tài hoa nổi tiếng kinh thành.

Hà Thái Tuyệt lại oán hận nói:
- Hà gia chúng ta, bàng môn tả đạo, học thức hỗn tạp, không gì không thông, không gì không tinh, hạ thủ xuất thủ đúng là hơi quỷ quái. Nhưng trên giang hồ, nhân vật hạ lưu không ít, thủ đoạn hèn hạ càng nhiều, sao chỉ có gia tộc ta bị người khác gọi là “Hạ Tam Lạm” (hạ tiện)? Người nhà ta chẳng qua là nhìn không vừa mắt Triệu Cát, Thái Kinh cấu kết với nhau làm việc xấu, hạ chiếu hủy hết tranh chữ bia thơ của đám đại thần danh sĩ tiên triều như Đông Pha cư sĩ, Hoàng Đình Kiên, cho nên cố gắng bảo vệ, lại bị phê chuẩn là “Hạ Tam Lạm”, vĩnh viễn không thể thoát khỏi hộ tịch, hơn nữa còn giết chết mấy vị đương gia của chúng ta. Đây là thù hận nhục nhà diệt môn, khiến đệ tử nhà ta vĩnh viễn không có ngày trở mình. Không giết Triệu Cát thì không thể hả giận.

Sau khi Hà Thái Tuyệt nói ra nguyên nhân muốn giết chết Triệu Cát, cũng nói ra nguyên nhân vì sao đệ tử Hà gia nổi danh về tinh xảo tạp kỹ trong võ lâm lại bị xem là “Hạ Tam Lạm”.

Lương Tiện Nhi lại hậm hực nói:
- Người ta nói người của Thái Bình môn hầu hết giỏi về khinh công, chỉ biết trốn chứ không dám chiến. Hôm nay ta phải giết một kẻ danh động thiên hạ, để cho võ lâm đồng đạo xem thử thủ đoạn và can đảm của Thái Bình môn ta. Lại nói, ta gọi là “Tiện Nhi”, trong võ lâm không có địa vị gì, nhiều người ở sau lưng gọi ta là “tiện nhân”. Nếu khiến cho đương kim thiên tử chết dưới tay một kẻ hạ tiện như ta, cũng là một chuyện rất vui vẻ.

Có lẽ hắn tham dự lần hành thích này là vì muốn chứng minh môn phái của hắn không hèn nhát, bản thân không phải là phàm phu.

Câu trả lời của Dư Canh Mãnh rất đơn giản, thẳng thắn lưu loát:
- Ta muốn nổi danh.

Hắn bổ sung một câu:
- Giết hoàng đế là con đường vang danh tốt nhất.

Hắn rõ ràng là vì muốn “nổi bật” mà giết hoàng đế.

Lúc này, ngay cả Thái Tâm Không cũng nói ra nguyên nhân hắn muốn giết tên hôn quân này:
- Thái Kinh làm tướng, khiến cho trời giận dân oán, bách tính khuynh gia bại sản, mười nhà có chín nhà trắng tay, kêu gào vì đói rét. Hắn họ Thái, đúng là làm mất hết mặt mũi của Thái gia. Ta cũng họ Thái, chỉ cần giết chết hoàng đế ủng hộ hắn, không sợ hắn không xuống đài. Lấy lại thể diện cho Thái gia chúng ta, không để hảo hán giang hồ khinh thường.

Hắn là vì đả kích Thái Kinh nên trước tiên muốn trừ đi chỗ dựa của đối phương là Triệu Cát.

Thế là Lương, Hà, Tôn, Dư đều không để hắn mạo hiểm, từng người nói ra lý do.

- Thứ nhất, người đáng chết là Thái Kinh, không phải Triệu Cát.

- Thứ hai, năm người kết nghĩa chúng ta không thể đồng loạt xuất trận. Lỡ may toàn quân bị diệt, thử hỏi ai sẽ báo thù cho chúng ta?

- Thứ ba, ngộ nhỡ chúng ta không giết được hoàng đế, vậy lưu ngươi lại để diệt trừ gian tướng.

- Thứ tư, nếu như chúng ta thất bại, ngươi phụ trách kể lại câu chuyện của chúng ta cho người trong môn phái chúng ta, bảo bọn họ không nên nản chí nản lòng. Chuyện mà một người không làm được, một trăm người có thể thành công; chuyện mà một trăm người không làm được, một ngàn người, một vạn người, một trăm vạn người một ngày nào đó có thể hoàn thành.

Thái Tâm Không đã nghe.

Hắn không tham dự hành động ám sát lần này, nhưng hắn cũng tới kinh sư.

Hắn gặp được hảo hữu của em trai Thái Thủy Trạch khi còn sống, đó là Trương Thán hảo thủ tinh nhuệ của Tượng Tị tháp.

Hắn ở trong Tượng Tị tháp chờ tin tức.

Trương Thán biết vị bạn cũ này đang đợi một số tin tức, nhưng hắn cũng không hỏi rõ.

Bởi vì hắn cũng là người trong giang hồ, hơn nữa còn rất quen thuộc quy củ võ lâm. Đối phương đã không nói thẳng, hắn cũng không tiện thăm dò.

Ngoài ra, hắn cũng đang đắm chìm trong tình yêu như sơn như keo, đang yêu đến như mê như say, cũng như lửa như dầu.

Đối tượng của hắn là Vô Mộng Nữ, người được hắn cứu về trong trời băng đất tuyết khi chỉ còn thoi thóp một hơi.


Người dịch: fishscreen
Nguồn: tangthuvien.com

About Us

Recent

recentposts

Random

randomposts